Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Cách chọn chỗ ngồi yên tĩnh nhất trên máy bay

Những vị trí phía trước cánh máy bay và gần lối đi luôn có ít tiếng ồn nhất. Tuy nhiên giá của những chiếc ghế này sẽ làm du khách tốn kém thêm chút ít. Hãng hàng không giá rẻ của Mỹ, JetBlue cho biết, chỗ ngồi lý tưởng nhất là ở phía đầu máy bay, và sát lối đi.

Christian P., phi công của hãng tiết lộ: “Bạn hãy ngồi phía trước cánh máy bay, sẽ ít tiếng ồn hơn. Hầu hết động cơ của các máy bay đều nằm phía dưới cánh máy bay. Ngồi trước cánh máy bay cũng giống như ngồi sau một chiếc loa vậy. Tất cả âm thanh của động cơ và tiếng gió đều không ảnh hưởng đến bạn. Để có chuyến bay êm ả, hãy chọn ghế ngồi phía trước cabin”.

Dai Whittingham, Chủ tịch Ủy ban an toàn hàng không Anh, chia sẻ: “Nguyên tắc cơ bản là những chỗ ngồi phía trước động cơ thường yên tĩnh hơn. Phía sau cánh máy bay thường có thêm tiếng ồn. Chỗ ngồi sát cửa sổ ồn hơn chỗ ngồi gần lối đi, vì gần vỏ máy bay, cường độ âm thanh tỷ lệ nghịch với khoảng cách từ nơi phát ra tiếng ồn”.
Dulichgo
Năm 2006, một nghiên cứu của Đại học Istanbul cho thấy, hành khách ở ghế giữa và ghế sát lối đi chịu tiếng ồn thấp hơn 4 decibel so với chỗ ngồi gần cửa sổ.

Tuy nhiên, chỗ ngồi phía trước máy bay đôi khi rất đắt đỏ. Hành khách trên chuyến bay Airbus A380, máy bay lớn nhất thế giới, của hãng British Airways sẽ phải mua vé hạng nhất hoặc thương gia để có thể ngồi trước cánh máy bay.

Một vé khứ hồi hạng nhất từ London (Anh) đến San Francisco (Mỹ) có giá hơn 7.000 bảng Anh, trong khi vé thương gia chỉ 3.000 bảng Anh.
Dulichgo
Hành khách của hàng không giá rẻ như Ryanair sẽ phải chọn 14 hàng đầu tiên trên máy bay Boeing 737, từ hàng 6-8 trên chuyến bay Airbus A319 và A320 của hãng Jet, từ hàng 1-5 và 12-14 của Air Asia.

Các nhà sản xuất cũng nỗ lực cạnh tranh trong việc giảm tiếng ồn làm hành khách thoải mái hơn. Hành khách từng bay các chuyến bay giá rẻ sẽ nhận thấy sự khác biệt lớn khi bay trên Airbus A380, máy bay được coi là yên tĩnh nhất hiện nay.

Theo Thúy Nguyễn (Zing)
Du lịch, GO!

Chọn chỗ ngồi khi đi máy bay

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Món bánh bèo ở các vùng miền VN

Cùng một tên gọi nhưng món bánh bèo ở Hải Phòng, Nghệ An, Huế… lại không giống nhau. Đặc trưng ẩm thực mỗi vùng miền thể hiện rõ trên món ăn này.

Bánh bèo Hải Phòng

Bánh bèo làm từ bột gạo, có nhân là thịt nạc, mộc nhĩ, hành khô nêm nếm vừa miệng. Nước chấm được chế biến từ nước hầm xương, đậm đà, cho thêm hành hoa, ớt tươi và rắc hạt tiêu thơm lừng. Đặc biệt hơn, người ta thả vào bát nước chấm hai miếng chả quế hoặc chả thịt băm để ăn kèm.

Đây không chỉ là món khoái khẩu của người dân đất cảng mà còn là lựa chọn yêu thích của khách du lịch. Khuôn bánh hình chữ nhật được thái nhỏ vừa miếng khi ăn, đặt trên lớp lá chuối tươi đầy hấp dẫn. Mỗi chiếc bánh bèo Hải Phòng có giá khoảng 12.000 – 20.000 đồng, rất hợp để ăn sáng hoặc các bữa lỡ.

Địa chỉ: Bánh bèo trong chợ Lương Văn Can, chợ Vạn Mỹ, chợ Đổng Quốc Bình, chợ An Đồng, 14 Lê Đại Hành, 134 Chùa Hàng – TP. Hải Phòng.

Bánh bèo Nghệ An

Nhiều người sẽ thấy ngạc nhiên bởi bánh bèo Nghệ An không có nhiều khác biệt so với món bánh lọc của Huế. Đây là một điều thú vị trong cách gọi tên món ăn ở các vùng khác nhau. Bánh bèo xứ Nghệ được làm từ bột lọc. Bột bánh được vắt thành hình tròn dẹt rồi gập đôi lại để giữ nhân bên trong. Bánh hình bán nguyệt, trong vắt, nhìn rõ nhân tôm và thịt nạc rất bắt mắt. Bánh được rắc hành khô và rưới nước mắm lên trên khi thưởng thức. Còn có cả bánh bèo rán và bánh bèo lá để du khách chọn lựa.

Địa chỉ: Bánh bèo Nhàn Huế (171 Nguyễn Văn Cừ), bánh bèo rán bà Châu (Trường Thi), bánh bèo lá Lê Hồng Phong - TP.Vinh.

Bánh bèo Quảng Bình

Đĩa bánh bèo này khiến du khách dễ dàng hình dung nguồn gốc tên của món ăn. Những miếng bánh tròn mướt xếp sát nhau trên đĩa như những lá bèo trên mặt sông. Bột bánh là bột gạo được hòa với nước theo tỉ lệ chuẩn, cho vào khuôn tròn dẹt đều tăm tắp, chín trong lửa vừa, có màu trắng mướt mắt, thơm dịu.
Dulichgo
Người ta quết một lớp mỡ lên mặt bánh rồi rắc phần tôm chấy lên trên. Tôm thơm bùi, đậm vị biển, được xào trên chảo cho đến khi có màu vàng ruộm đầy kích thích. Tóp mỡ giòn rụm cũng là một thành phần thường xuyên được khách xin thêm. Nước chấm mặn ngọt khi rưới lên đĩa bánh làm những miếng tóp mỡ kêu tanh tách. Thực khách nên ăn khi nước chấm còn nóng.

Bánh bèo Quảng Bình có giá 10.000 – 15.000 đồng/đĩa và chắc chắn bạn sẽ gọi thêm đĩa thứ hai cho đỡ thòm thèm.

Địa chỉ: Bánh bèo Cô Vân (82 Lê Thành Đồng), Dì Tiếp (27 Lê Thành Đồng), bánh bèo O Đào sát đường tránh – TP. Đồng Hới.

Bánh bèo Huế

Cố đô Huế nổi tiếng với các món quà bánh, trong số đó bánh bèo chén cũng được nhiều người ưa chuộng. Về thành phần và hương vị, bánh bèo Huế khá giống bánh bèo Quảng Bình, chỉ khác ở cách trình bày món ăn theo đúng phong cách “ăn hương ăn hoa” của người dân nơi đây.

Người ta đổ bột bánh vào những chén nhỏ xíu bằng đường kính trái bóng bàn, sau đó bỏ vào nồi hấp. Bánh chín có màu trắng đục, trên mỗi chén có tôm chấy, tóp mỡ và hành lá phi thơm. Khách hàng rưới nước mắm ớt xanh cay thơm lên từng chén và ăn lần lượt. Với kích cỡ chén bé như vậy, khách thường gọi bánh bèo theo đơn vị khay hoặc chục chén trở lên.

Địa chỉ: Bánh bèo nậm lọc Bà Đỏ (71 Nguyễn Bỉnh Khiêm), bánh bèo Bà Cư (47 Nguyễn Huệ), quán bánh Hàng Me Mẹ (16 Võ Thị Sáu) – TP. Huế.

Bánh bèo Quảng Nam

Người dân Quảng Nam lại sử dụng những chén dẹt có đường kính to bằng bát ăn cơm để hấp bánh, do đó bánh cũng dày hơn, dùng để ăn no chứ không ăn chơi như ở nơi khác. Bột bánh ở Quảng Nam thơm thoảng mùi lá dứa rất dễ chịu. Bánh chín khéo là bánh có xoáy ở giữa để đổ sốt tôm lên trên.
Dulichgo
Phần tôm không được xào khô mà làm thành sốt đặc với bột năng, khá nồng mùi tỏi băm. Nhiều nơi còn rắc lạc rang bùi bùi lên trên. Khi ăn, thực khách chan thêm nước mắm nguyên chất dầm tỏi sống ớt xanh, vừa ăn vừa xuýt xoa vì vị cay đậm đà.

Bánh bèo Quảng Nam hiện trở thành món ngon ở các thành phố lớn như Đà Nẵng, Sài Gòn, nhưng đã được biến tấu đi khá nhiều. Nếu bạn có cơ hội thưởng thức bánh bèo do chính người dân địa phương chế biến thì mới biết vị chuẩn của nó.

Bánh bèo bì Bình Dương

Bánh bèo của người Bình Dương tiền thân được làm từ loại gạo đỏ, nên khi đổ bánh thường có màu nâu đỏ. Để bánh có màu trắng, người dân phải pha bột với nước cốt dừa. Sau này, những người thợ làm bánh ở đây đã thay bằng loại gạo trắng để cho ra đời những chiếc bánh mềm dẻo, trắng tinh như ngày hôm nay.

Bánh bèo Bình Dương sau khi được hấp chín thì xếp thành từng lớp lên nhau trên một miếng lá chuối sạch. Ăn kèm với bánh bèo của người Bình Dương là bì (gồm da heo, thịt nạc luộc chín rồi thái chỉ), nhân đậu xanh và các loại rau thái nhỏ. Chan ngập nước mắm lên đĩa bánh và thưởng thức món ăn ngon miệng này.

Bánh bèo chén tại Sài Gòn

Dù có xuất xứ từ miền trung nhưng bánh bèo từ lâu đã là món ăn quen thuộc rất của nhiều người thành phố. Xưa, bánh bèo chỉ thuần túy là những chiếc bánh tròn đều, trũng ở giữa... được bày ra dĩa. Cái chỗ trũng này được người bán nhanh nhạy trét đậu xanh nhuyễn, thêm chút bột tôm chà, mỡ hành và chang nước mắm pha chua ngọt.
Dulichgo
Giờ đây, bánh bèo chén thường bán kèm bánh nậm, bột lọc, chả... đậm chất Huế.

Bánh bèo ngày nay dù có thể được nâng cấp và chểm chệ trong thực đơn các nhà hàng nhưng nó thật sự vẫn là một món bánh dân dã dễ làm và hấp dẫn... mà ai ai trong chúng ta cũng biết và nhớ một hương vị khó quên.

Theo Vnexpress + Dulịch, GO!

Đặc sản rau nhót trên đồng muối ở Nghệ An

(BNA) - Cây rau nhót mọc trên cánh đồng muối đã trở thành món ăn khoái khẩu đối với người dân thành thị. Nông dân ở Quỳnh Lưu (Nghệ An) đang “săn” thứ rau này để bán cho các thương lái.

Chúng tôi theo chân bà Nguyễn Thị Thủy, ở xóm 10, xã Quỳnh Ngọc ra cánh đồng muối ở xã Quỳnh Minh để tìm hái rau nhót. Là người có thâm niên hơn 10 năm làm nghề, bà Thủy hơn ai hết sẽ biết được thời gian nào cây rau nhót sẽ mọc nhiều.
Bà Thủy cho biết, cứ 4 giờ sáng mỗi ngày, bà tìm đến một số cánh đồng muối trên địa bàn huyện để hái rau nhót, có những ngày bà hái được khoảng gần 10 kg rau. Một buổi sáng bà cũng kiếm được 80 - 100 nghìn đồng.

< Người dân Quỳnh Lưu hái rau nhót ở khu vực đồng muối.

“Rau nhót thường hái quanh năm, nhưng hái rau vào tháng Giêng đến tháng 5 thì sẽ ngon hơn bởi thời tiết mát mẻ nên rau mọc nhiều”- Bà Thủy chia sẻ.
Dulichgo
Trước đây, nghề hái rau nhót ở Quỳnh Lưu chỉ có khoảng 10-15 người, nhưng vài năm trở lại đây, khi rau nhót trở thành món ăn khoái khẩu của người dân nên số lượng người đi hái rau nhót tăng lên 30 - 40 người.

< Rau nhót thường mọc trong khu vực đồng muối. Nghề hái rau nhót giúp bà con nông dân ở Quỳnh Lưu kiếm thêm thu nhập trong những lúc nông nhàn.

Em Hồ Thị Hương học sinh lớp 8, trường THCS xã An Hòa cũng đã gắn bó với nghề hái rau nhót được 3 mùa hè. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên cứ nghỉ hè là Hương lại theo các bà, các bác trong xóm đi tìm hái cây rau nhót.

Em đi khắp các cánh đồng muối trong huyện từ An Hòa đến Quỳnh Thọ, Quỳnh Thuận rồi Quỳnh Minh, Quỳnh Nghĩa, mỗi buổi sáng từ 4 giờ đến 9 giờ, Hương cũng hái được khoảng 4 đến 6 kg rau. Trung bình 1 kg rau nhót bán với giá 10.000 đồng.

< Rau nhót sinh trưởng và phát triển hoàn toàn trong môi trường tự nhiên. Người dân dùng rau nhót để làm nộm, ăn ghém với bánh mướt, bún lá...
Dulichgo
Rau nhót thường được người dân Quỳnh Lưu mua về để làm nộm, kết hợp cùng với lạc, đường, ớt, lá chanh, giá, cà rốt... Nộm rau nhót ăn kèm với bánh mướt, bún lá đã làm nên thương hiệu của ẩm thực Quỳnh Lưu và được nhiều người trong và ngoài huyện biết.

Bà Phạm Thị Mỹ (55 tuổi) là người chuyên thu mua rau nhót ở xã Quỳnh Thọ cho biết: Mỗi ngày bà thu mua khoảng 50 - 70 kg rau nhót của người dân, sau đó gửi xe ô tô vận chuyển ra Hà Nội, TP.Vinh bán cho khách hàng.

Theo Việt Hùng - Thanh Nhàn (Báo Nghệ An)
Du lịch, GO!

Hang động Đường Thượng, kiệt tác thiên nhiên

Đường Thượng là một xã thuộc huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang, Việt Nam. Phía Bắc giáp xã Ngam La, xã Lũng Hồ - Đông giáp xã Lũng Hồ - Nam giáp xã Du Già - Tây giáp xã Tùng Bá (Vị Xuyên), xã Thái An (Quản Bạ).

< Ngay đầu cửa hang đã xuất hiện nhiều nhũ đá kỹ vĩ.

Xã Đường Thượng có diện tích 50,43 km². Dân số năm 1999 là 2.627 người, mật độ dân số đạt 52 người/km².
Xã Đường Thượng được chia thành 10 thôn bản gồm: Xín Chải 1, Xín Chải 2, Xín Chải 3, Chủng Pả, Cờ Tẩu, Lùng Cáng, Lùng Pủng, Cờ Cải, Sảng Pả I, Sảng Pả II

< Càng vào sâu, hệ thống thạch nhũ càng phong phú ngay giữa không gian rộng lớn trung tâm của hang.
Dulichgo
Xã Đường Thượng được thiên nhiên ban tặng cho hệ thống hang động dày đặc ẩn mình trong những dãy núi đá vôi trùng điệp.

Chỉ trong bán kính 3 – 4km tính từ trung tâm xã, người dân nơi đây thống kê có tới 7 hang động có kiến tạo địa chất đặc sắc.

< Từ trần hang đến dưới nền, chỗ nào cũng có những kiến tạo thạch nhũ đủ loại hình thù.
Dulichgo
Trong số này, 2 hang nằm ở thôn Chúng Pả và Xín Chải 1 được ví như “kiệt tác của thiên nhiên” với hệ thống thạch nhũ đá kỳ vĩ, phong phú, nếu một lần được chiêm ngưỡng sẽ không thể nào quên.

< Nhiều thạch nhũ khổng lồ có lẽ được hình thành qua hàng nghìn năm kiến tạo.

< Những nhũ đá vẫn đang trong quá trình được kiến tạo.

< Khó có thể dùng từ ngữ để miêu tả sự kỳ vĩ của hệ thống thạch nhũ trong các hang động này.

Khám phá những hang động này, ta sẽ thực sự bất ngờ về không gian rộng lớn của hang cùng những kiến tạo thạch nhũ đá đủ mọi hình thù khơi gợi trí tưởng tượng của người xem.

Theo báo Hà Giang
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Đình chùa Yên Giang

Quảng Yên là một trong những địa phương của Quảng Ninh có lợi thế về phát triển du lịch tâm linh, khi thị xã này sở hữu nhiều ngôi đình, chùa đẹp, nổi tiếng.

Trong đó, quần thể đình, chùa Yên Giang (chùa Đống Phúc) ở phường Yên Giang được người dân, du khách biết đến là một trong những đình, chùa được làm bằng gỗ và đá khối lớn nhất tỉnh Quảng Ninh.

Quần thể đình, chùa Yên Giang ở phường Yên Giang, TX Quảng Yên được người dân, du khách biết đến là một trong những đình, chùa được làm bằng gỗ và đá khối lớn.

< Quần thể đình, chùa Yên Giang nằm yên bình giữa những mái nhà ngói đỏ.

Ðình Yên Giang được xây dựng từ thế kỷ 16 và đã qua nhiều lần trùng tu vào năm 1952, 1993. Ðình có kiến trúc theo kiểu chữ “đinh” gồm 5 gian tiền đường, 3 gian chái đường, và 1 gian hậu cung.

< Chùa được xây dựng vào thời Trần. Bia Đài Thiên Trụ của chùa ghi năm Chính Hòa (1680) trùng tu lớn. Năm 2012 được tôn tạo.
Dulichgo
< Đại hùng bảo điện của chùa Yên Giang (chùa Đống Phúc) được làm bằng gỗ và đá khối lớn.

< Tháp khánh...

< ... và tháp chuông được làm hoàn toàn bằng gỗ.
Dulichgo
Hiện nay đình còn lưu giữ được một số hiện vật có giá trị như một bát hương bằng sứ thời Lê, 2 bia đá chạm nổi trên trán hình rồng thời Nguyễn, câu đối đại tự và 6 đạo sắc phong của các vua triều Nguyễn. Lễ hội đình Yên Giang diễn ra vào ngày 8/3 và 20/8 âm lịch (ngày mất của Trần Hưng Ðạo).

< Hiện nay chùa còn lưu giữ hơn 30 pho tượng phật, hai quả chuông đồng, 10 bia đá cùng nhiều câu đối đại tự có giá trị.
Dulichgo
Chùa ở Yên Giang là Đống Phúc, tên chữ là Đống Phúc tự nằm ở phường Yên Giang, gần trung tâm thị xã. Chùa được xây dựng vào thời Trần. Bia Đài Thiên Trụ của chùa ghi năm Chính Hòa (1680) trùng tu lớn.

< Đình Yên Giang là nơi sinh hoạt của làng và là nơi thờ Thành hoàng của làng Yên Giang là Đức Thánh Trần Hưng Đạo. Đình Yên Giang có mối liên quan mật thiết với đền Trần Hưng Đạo trong mối quan hệ đình - đền thờ Thành hoàng của người Việt Nam.

Năm 2012 được tôn tạo lớn như ngày nay. Hiện nay chùa còn lưu giữ hơn 30 pho tượng phật, hai quả chuông đồng, 10 bia đá cùng nhiều câu đối đại tự có giá trị.
Quý khách tới dâng hương, vãn cảnh chùa, tham quan ngôi chùa được làm theo kiến trúc chùa cổ miền Bắc rất đẹp, tham quan chiêm ngưỡng cây Thị trên 800 tuổi và có thể tổ chức ăn cơm chay tại chùa.

Du lịch, GO! tổng hợp từ báo Quảng Ninh, Quangyen.vn...

Khẩu sli - quà tết của người Nùng

(VOV4) - Gạo nếp được sử dụng để làm rất nhiều loại bánh truyền thống của người Nùng. Khẩu Sli, món bánh giản dị trong một sự cầu kỳ, đã trở thành nỗi nhớ trong tiềm thức người Nùng xa quê.

Bánh khẩu sli làm bằng gạo nếp, lạc, vừng và đường phên. Theo chị Hoàng Thu Huyền, ở thị trấn Đình Cả, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên, khẩu sli là món ăn quen thuộc của người Nùng từ rất lâu rồi. Khẩu sli còn là món quà được làm để biếu, tặng hoặc để ăn trong những dịp lễ tết, hội hè. Với người Nùng, nếu vào những dịp quan trọng, những sự kiện lớn mà không có khẩu sli, thì sự kiện đó coi như chưa trọn vẹn: Tết lễ, gia đình nào cũng làm  để làm tặng cho anh em, bạn bè hay làm quà cho người ở xa.

Để làm được bánh khẩu sli thì khâu quan trọng nhất là chọn được nguyên liệu tốt. Chị Huyền bảo đầu tiên là chọn gạo:

Gạo nếp phải là nếp thơm hoặc nếp cái hoa vàng, tốt nhất là nếp cái hoa vàng. Gạo nếp ngon là nếp phải chọn vào vụ mùa gần tết ấy. Khi chọn được gạo rồi phải sàng lấy hạt nguyên thôi, hạt vỡ thì mình loại hết. Vì hạt nguyên ấy đồ lên, phơi, giã thì càng giã bẹp, khi khô rang nó càng phồng. Còn hạt vỡ giã không được bẹp, khi rang lên độ phồng không đẹp, nó không tròn hạt gạo.

Chọn gạo xong thì đến công đoạn chọn lạc, vừng và đường phên, cũng đòi hỏi kinh nghiệm nhiều năm của người thợ làm bánh. Lạc thì chọn lạc đỏ, hạt nhỏ. Vừng thì chọn vừng đen, mà phải là hạt vừng ta chứ không phải hạt vừng lai. Đường là đường phên, đường đỏ. Khi các nguyên liệu cơ bản đã được lựa chọn thì việc chuẩn bị khuôn ép bánh cũng cần sự cẩn thận kỹ càng. Khuôn đan từ tinh cật cây tre, thì mặt dưới mới thoát được khí, mặt dưới bánh khi ép không  bị ướt, bánh giòn và có độ kết.
Dulichgo
Gạo nếp cho vào chõ đất nung đồ khoảng 1 tiếng, xôi chín tới, cho ra nia, nhanh tay quạt sao cho hạt gạo càng tơi nhanh càng tốt. Từng hạt phải tơi ra hoàn toàn. Sau đó, phơi 30 phút ở chỗ thoáng gió, tới khi nắm tay vào, hạt xôi sẽ tự nở ra, không kết nữa thì sẽ thu vào cối giã. Người Nùng giã cối đạp chân. Chân đạp cối, tay đảo xôi, càng đảo kỹ, càng giã lâu thì hạt cốm càng đẹp.

Hạt xôi được giã bẹp rồi, cho lên rang để hạt nở to, sau đó sẽ đến công đoạn cho đường phên vào chảo gang đun đến khi đường đạt độ dẻo thì đổ bỏng vào. Người làm bánh sẽ đổ ra khuôn, rồi dàn đều. Theo bà con người Nùng, tốt nhất dùng cái lu làm bằng gỗ nghiến để dàn bánh thì mới tạo được mặt phẳng như ý.

Lu ngay khi còn nóng thì sẽ có độ kết dính cao.  Đến công đoạn cuối là cắt bánh cũng không phải cứ làm bừa là được. Bánh còn hơi ấm thì sẽ cắt. Bánh bỏng làm khéo bảo quản trong túi nilong vài tháng vẫn giòn. Nếu bảo quản tốt thì có thể để được 5-7 tháng, thậm chí một năm sau.

Chị Huyền cho rằng: khẩu sli chuẩn phải giữ được mùi vị và màu sắc, như độ béo ngậy và bùi của lạc, mùi thơm của vừng rang và độ ngọt thanh của đường phên. Khi ăn thì có mùi thơm của hạt gạo giã, mùi thơm của xôi, vừng, lạc. Chiếc bánh khẩu sli bọc trong lớp giấy bản ánh lên màu trắng trong tinh khiết của hạt nếp cái hoa vàng quện với màu nâu đỏ bóng mượt của đường phên. Khi ăn, khẩu sli giòn tan trong miệng, rất hợp khi uống trà.
Dulichgo
Để bánh Khẩu Sli trở thành sản phẩm có giá trị hàng hoá cao, năm 2006, UBND huyện Hà Quảng (Cao Bằng) đã có chủ trương đầu tư để xây dựng nhãn hiệu cho sản phẩm Khẩu Sli và đã thống nhất đặt tên cho sản phẩm là “Khẩu Sli Nà Giàng”. Tháng 02/2007, UBND huyện Hà Quảng đã tổ chức Lễ công bố, chính thức đưa nhãn hiệu “Khẩu Sli Nà Giàng” có mặt trên thị trường trong và ngoài tỉnh.

Hiện nay, tại khu vực Nà Giàng (xã Phù Ngọc, huyện Hà Quảng) đã có 59 hộ dân cùng sử dụng nhãn hiệu “Khẩu Sli Nà Giàng”. Các hộ dân thành lập tổ kiểm tra, gồm 5 người, kiểm tra chặt chẽ chất lượng sản phẩm bánh trước khi đóng gói để đưa ra thị trường tiêu thụ.

Theo Việt Phú/VOV4
Du lịch, GO!

Có những ngày hè Cẩm Phả

(TTO) - Những bức ảnh và câu chuyện về Cẩm Phả đã đến với tôi qua điện thoại, tin nhắn, email từ rất lâu trong quá khứ. Đến ngày "thành phố bụi than" thực sự hiện lên trong tầm mắt, khiến tôi không khỏi rung động.

< “Thanh niên Phả”.

Vậy mà trong ký ức tôi không lý giải được vì sao Cẩm Phả lại thân quen và gần gũi với mình đến thế. Một ngày nọ mới chợt nhớ ra bạn trai cũ của mình sinh ra và lớn lên ở Cẩm Phả, sau này ở Hà Nội, mỗi lúc buồn anh lại... về quê.
Ở đó hẳn là đã có những tháng năm buồn tênh!

< Một góc panorama thành phố Cẩm Phả từ trên núi Đèo Nai.

Cẩm Phả cách thủ đô Hà Nội chừng 200km về phía đông bắc, cách Hạ Long chừng một giờ xe máy, nằm trên quốc lộ 18 ra địa đầu Móng Cái, phía nam giáp vịnh Bái Tử Long của huyện đảo Vân Đồn.

Thành phố tất nhiên có biển, nhưng địa hình chủ yếu là đồi núi, chiếm đến hơn một nửa diện tích, còn lại là vùng trung du, đồng bằng và biển. Ngoài biển lại có hàng trăm hòn đảo đá vôi lớn nhỏ. Sự đa dạng về địa hình tạo cho Cẩm Phả nhiều lợi thế trong du lịch, tuy câu chuyện về khai thác than lại là một bài toán khó cho ngành công nghiệp không khói.

< Quảng trường vinh danh người thợ mỏ.

Thông thường, khách du lịch chỉ đi ngang Cẩm Phả để đến huyện đảo Vân Đồn hay ra địa đầu Móng Cái. Dường như không ai muốn dừng chân ở thành phố mà bụi than đen phủ mờ những hàng cây và bờ rào, xe tải chở than ì ì chạy trên đường, dây chuyền khai thác than nằm ngay bên lề đường cũ kỹ, bụi bặm.
Biển ở ngoài kia, rất xa...

Xe Hà Nội đi Móng Cái thả chúng tôi xuống đường lúc 2g sáng. Phố xá vắng tanh, hỏi mấy khách sạn đều không còn phòng. Alô cho bạn, đợi năm phút thấy ngay hai chiếc xe máy ào đến, hớn hở, nhiệt tình chở cả nhóm vào ngõ này ngách nọ, tìm bằng được chỗ nghỉ đêm.

< Thuyền chở khách từ bờ ra tàu lớn ngoài vịnh.
Dulichgo
6g sáng hôm sau, bạn đã ngồi ngoài sảnh lễ tân đợi đưa đi ăn sáng. Trong nhóm bạn mới ở Cẩm Phả có cả người quen và người lạ, có người đã biết nhau trên Facebook và có người mới gặp lần đầu. Nhưng nguồn gốc, nghề nghiệp hay tuổi tác của mọi người đã trở thành thứ yếu, sự trân trọng và thân thiện của “thanh niên Phả” khiến ai cũng cảm động.

Rồng rắn chở nhau ra Bến Do. Cánh nhiếp ảnh gia hẳn đã khai thác đề tài “Bến Do” đến hao phim, mòn máy. Thanh niên Phả đi chợ Do không biết bao lần cũng không vì thế mà ngần ngại dẫn bạn xa tới “chiêm ngưỡng” bến cá và chụp ảnh. Nhân tiện đi chợ cho bữa trưa.

< Bình minh bến Do.

Chợ Do, trong ký ức tôi, thật đẹp vào buổi sớm mai. Những chiếc thuyền cá cập bờ mang theo bao hải sản, những đứa con của vùng than với cuộc mưu sinh trên biển, trong vẻ đẹp của lao động được ghi lại qua ống kính của một người chụp ảnh có tâm.

Là tôi luôn tự khen bạn cũ như thế, bởi chợ Do trong ảnh anh luôn hiện lên thật sống động, đủ đầy và mộc mạc. Và chợ Do trong ký ức ấy là chợ phiên một, chợ bán buôn, họp từ 3g - 4g sáng đến tầm 7g - 8g là tan.

Giờ đã cuối phiên một rồi. Chợ phiên hai là dành cho dân kinh doanh bán lẻ, họp chợ cả ngày, đã phân loại hàng và tất nhiên giá cả sẽ cao hơn một chút.

< Đủ loại hải sản hấp dẫn người dân địa phương lẫn du khách.

Chúng tôi chen chân vào khu chợ hải sản ướt lép nhép, giữa dòng người đông đúc kẻ bán người mua, rồi leo lên bancông một căn nhà hai tầng ngay sát mép biển.
Dulichgo
Từ trên cao quan sát mới thấy bến cá thật sắc màu. Hẳn là những tấm hình kinh điển của chợ Do cũng bắt đầu từ đây.

Nhiều người trong số bạn tôi khá "sành" các loại hải sản. Các bạn ngắm nghía chỉ mọi người xem nào cá thu, cá đuối, cá vược, cá song, nào tôm he, mực mai, cua, ghẹ, nào ốc gai, ốc hương, ốc móng tay, đùi gà, môi đỏ... Chao ôi, cứ la liệt trên các tấm trải, chậu xanh, xô đỏ...

< Mẻ cá tươi roi rói vừa cập bến.

Tiếng mặc cả, trả giá, tiếng dao chặt xuống thớt lạch cạch, xôn xao cả một khoảng trời. Ngoảnh đi, ngoảnh lại đã thấy mớ hải sản đã được bán hết cho khách tự bao giờ. Thoáng trong đám đông phần nhiều là áo của công nhân ngành than có mấy bà, mấy mẹ váy áo xúng xính tay xách nách mang, trông dáng vẻ đích thị là dân du lịch ghé chợ mua hải sản về làm quà.

Sau bữa tiệc hải sản hoành tráng tự vào bếp ở nhà một bạn, các “thanh niên Phả” quyết đưa bạn Hà Nội lên núi. Bạn bảo để có góc nhìn toàn cảnh về thành phố Cẩm Phả, nơi nhiều thành viên CLB chụp ảnh Cẩm Phả hay rủ nhau lên phơi sáng và chụp ảnh panorama.

< Đường lên vọng cảnh đài núi Đèo Nai.

Gọi là núi nhưng thực ra đó là một quả đồi ở phường Cẩm Thủy với lối mòn nhỏ men theo sườn núi và đám cây bụi lúp xúp, trên triền đồi trồng thông. Giữa tiết trời mùa hạ, leo mất hơn nửa tiếng cả nhóm mới lên được đỉnh đồi.
Dulichgo
Thành phố thấp thoáng trong màn mây màu chì, nhà cửa san sát, xa xa là vô vàn tàu cá và đảo đá nhấp nhô giữa mặt nước mênh mông.

Đi trên quê hương của than đá, thỉnh thoảng bạn lại chỉ những vỉa vàng đen óng ánh dọc theo lối mòn rồi bảo ngọn đồi này nằm trong quy hoạch của thành phố, sẽ không được phép khai thác than đá nữa. Một vọng cảnh đài cho Cẩm Phả từ trên cao vì thế hứa hẹn được giữ gìn.

< Một góc Cẩm Phả từ trên cao.

Thời tiết không thích hợp cho việc chụp ảnh. Một bức tranh màu khói dưới tầm mắt. Có thể là màu khói cũng có thể là màu bụi than. Những ngôi nhà, thuyền cá như nhòa đi, đường băng tải than trên biển cũng nhòa đi.

Ở đâu dưới kia là bến cá chợ Do bạn từng thức khuya dậy sớm? Đâu là quảng trường vinh danh thợ mỏ Việt Nam? Ở đó có những tháng năm buồn tênh hay chính những khoảnh khắc này đây, thanh thản và nhẹ tênh trong vòng tay bè bạn? “Thanh niên Phả” đùa nhau đứng hiên ngang trên mỏm đá “sống ảo”. Gió lồng lộng thổi tung bay mái tóc và cả tấm áo mỏng mặc ngoài.
Đứng yên lặng ngắm nhìn thành phố dưới kia ảo mờ thơ mộng, hẳn những đứa con Cẩm Phả đang ru lòng mình trong những nhịp đập yêu thương.

Theo Thủy Trần (Dulich.Tuoitre)
Du lịch, GO!