Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Cảnh đẹp miền biên giới

(BQN) - Những ngày đầu thu này, vài tay máy thích phượt ở Tiên Yên rủ nhau tổ chức một chuyến rong ruổi dọc tuyến biên giới Quảng Ninh - Lạng Sơn.

< Con đường dài tít tắp, vượt qua dãy núi lên cao, cỏ xanh mướt như thảo nguyên.

Chúng tôi xuất phát từ thị trấn Tiên Yên đến cửa khẩu Chi Ma (Lạng Sơn), sau đó đi theo đường tuần tra biên giới, vượt qua hàng trăm dốc đứng và đèo cao đến cửa khẩu Hoành Mô rồi quay về Tiên Yên. Nhìn lại đồng hồ trên xe, quãng đường chúng tôi vượt qua đã dài gần 300km.

< Dưới chân núi, những cánh rừng nguyên sinh chạy dọc suốt chiều dài biên giới.

< Đường biên giới, càng đi lên càng cao.
Dulichgo
Ở mỗi cung đường, chúng tôi đều có những cảm xúc mới lạ. Có khi chúng tôi thấy mình đang như đi trên thảo nguyên, khi lại như lạc trong điệp trùng gãy khúc của từng dãy núi già nua. Đôi lúc, trời sáng bừng lên, rồi lại đổ mưa...

< Phút dừng chân.

< Cung đường qua cột mốc 1302, cách bản Ngàn Phe - Bình Liêu ở phía dưới hơn 10km.
Dulichgo
< Cách Hoành Mô khoảng 10km, theo đường Bắc Cương lên có một cung đường đẹp nổi tiếng, dân phượt gọi là sống lưng khủng long.

< Trạm phát sóng Mỏ Toòng thuộc địa phận xã Hoành Mô, huyện Bình Liêu nằm trên dãy núi cao có địa hình đẹp và lạ, nơi đặt Km0 trên đường tuần tra biên giới.
Dulichgo
Cảnh đẹp hùng vĩ, hoang sơ, lồng lộng trên cao dẫu đã hiện hữu từ hàng triệu năm, nhưng với chúng tôi cũng chỉ là mới bắt đầu.

Theo Cấn Đình Loan (Báo Quảng Ninh)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Trải nghiệm danh thắng Núi Voi - Hải Phòng

Trong hành trình tour du khảo đồng quê về An Lão- Tiên Lãng- Vĩnh Bảo, trên trục đường 10 cách ngã 3 giao với đường ô-tô cao tốc Hà Nội – Hải Phòng chừng hơn 3km, du khách đến khu di tích, danh thắng Núi Voi, huyện An Lão.

< Núi Voi chìm trong màn sương sớm.

Ấn tượng đầu tiên với du khách là hình ảnh từ xa với hình dáng Voi khổng lồ như một đàn voi từ từ tiến ra biển. Địa danh quen thuộc này ẩn chứa nhiều điều mới lạ, đem lại cho du khách những trải nghiệm và  chiêm ngưỡng cảnh đẹp cũng như tìm hiểu giá trị lịch sử, văn hóa của khu di tích, danh thắng này.

< Núi Voi sừng sửng nối trời và đất.

Trong những năm gần đây, huyện An Lão chú trọng phát triển du lịch, xác định di tích, danh thắng Núi Voi, được Nhà nước xếp hạng cấp quốc gia là trọng tâm khai thác điểm đến thu hút khách du lịch trong và ngoài nước đến tham quan, nghiên cứu giá trị nhiều mặt.
Dulichgo
Trưởng phòng Văn hóa- Thông tin huyện An Lão Bùi Đức Bốn cho biết: Khu di tích và danh thắng Núi Voi có giá trị nổi bật về khảo cổ học; văn hóa, lịch sử; thắng cảnh du lịch; tiềm năng về văn hóa ẩm thực và văn hóa dân gian.

< Trên Núi Voi Hải Phòng có nhiều hang động đẹp.

Bề dày lịch sử của Núi Voi được minh chứng qua công cụ đồ đá, đồng, sắt được khai quật trong hang động với nhiều dấu vết của cư dân thời Hùng Vương. Về địa lý, địa chất học, vẫn còn sò, hến bám ở trong các hang, vách đá ở độ cao 5- 10 m. Đặc biệt, hệ thống hang động huyền bí, có sức cuốn hút.

Cùng với vị trí của Núi Voi với hai dòng sông Lạch Tray và Đa Độ uốn khúc chảy quanh tạo nên cảnh đẹp sơn thủy hữu tình, cảnh đẹp quần thể nhìn từ trên đỉnh núi như một bức tranh thiên nhiên kỳ thú được thêu dệt từ chính cảnh đẹp sông núi, cánh đồng nơi đây, có thể ví như một “Hạ Long cạn”.

< Hang động trên Núi Voi mang đậm dấu ấn chiến tích chống giặc ngoại xâm qua các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm của nhân dân Hải Phòng: “Đứng trên đỉnh núi ta thề/ Không giết được giặc, không về Núi Voi”.
Dulichgo
Hành trình thăm quần thể di tích Núi Voi, bắt đầu từ hang chân núi, nơi thờ nữ tướng Lê Chân, người có công khai phá vùng đất An Biên xưa, Hải Phòng ngày nay. Ngôi đền nay được tu bổ, tôn tạo khang trang, bề thế, tạo điểm đến lịch sử ấn tượng với mỗi du khách.

< Trẩy hội Núi Voi.

Tới thăm đền Hang trước khi leo dốc lên đỉnh núi theo đường mòn nhà Mạc. Con đường nay được khôi phục, lát đá thành bậc để du khách đi lại thuận tiện hơn. Cũng trên đỉnh núi ấy thời kháng chiến chống Mỹ làm nên “Huyền thoại Núi Voi” với chiến tích 29 cô gái năm xưa hạ gục máy bay phản lực Mỹ. Đặc biệt, hang Thành ủy là một bằng chứng hùng hồn về điểm tựa Núi Voi để ông cha ta trụ vững chiến đấu trong thời chiến gian khổ, ác liệt. Đúng là, khu di tích Núi Voi mang trong mình giá trị lịch sử, và tô điểm đậm đà hơn về giá trị của một danh thắng hấp dẫn mỗi du khách đến đây. Dulichgo

Nơi ấy chẳng những có di tích như đình chùa Chi Lai ở sườn phía Bắc với tán cây cổ thụ và vườn chè nổi tiếng Chi Lai. Bảo tàng truyền thống ở phía nam lại là câu chuyện lịch sử trung thực ghi lại hình ảnh, hiện vật vô cùng quý giá của Núi Voi từ xưa đến nay. Hoặc bàn cờ tiên trên đỉnh núi đưa du khách đến với câu chuyện ngày xưa các nàng tiên xuống chơi cờ ở đỉnh Núi Voi rồi xuống hang Họng Voi để tắm giếng ngọc.
Dulichgo
Trong hành trình, du khách có thể thú vị hơn khi được thưởng thức “Chè Chi Lai, khoai Tiên Hội” hay mía ngon nổi tiếng ở khu Kênh Mía thuộc khu vực ven sông Văn Úc để kết thúc một chuyến đi còn nhiều điều chưa khám phá hết mong một lần trở lại.

Theo Tin Du Lịch, ảnh internet
Du lịch, GO!

Núi Voi (Hải Phòng) - Điểm du lịch sinh thái hấp dẫn

Bãi Rạng - Bãi Ôm, nơi vẻ đẹp tự nhiên còn nguyên vẹn

(NSO) - Lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp hoang sơ của tự nhiên, Bãi Rạng - Bãi Ôm ở Phú Yên đang trở thành hai bãi biển thu hút nhiều khách du lịch.

< Bãi Rạng như thiên đường của trời biển.

Bãi Rạng - Bãi Ôm là vùng biển hoang sơ cách Vịnh Xuân Đài hơn 15 km. Muốn vào đến tận nơi, bạn phải hỏi người dân rồi len lỏi trên con đường nhỏ hẹp, quanh co gập ghềnh đầy cát và đá.
Nhưng bao nhiêu nhọc nhằn được đền bù xứng đáng khi trước mắt bạn mở ra một khung cảnh vô cùng tuyệt diệu.

Bãi Rạng như thiên đường của trời biển. Bất cứ ai cũng không khỏi trầm trồ trước vẻ đẹp thơ mộng mà thiên nhiên ưu ái ban tặng nơi này. Biển xanh ngắt trải rộng bao la dưới ánh mặt trời. Bờ cát rộng cong cong để bạn tha hồ nằm dài tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc yên bình giữa thiên nhiên. Từ bãi cát chỉ cần đi hơn một chục bước chân, bạn đã có thể hòa mình vào làn nước trong vắt. Không có cảnh xô bồ bát nháo, đây là địa điểm lý tưởng để cắm trại, thư giãn, mở tiệc nướng trong không gian tràn ngập tiếng hát của những rặng dừa rì rào trong gió.

< Bãi Ôm có bãi cát trắng mịn.
Dulichgo
Cách đó một đồi cát rộng vài chục mét với nhiều bụi cây lẫn với rừng dừa, phi lao là bãi Ôm. Gần nhau là thế nhưng hai bãi biển lại khác nhau một trời một vực. Trong khi bãi Rạng êm đềm thì bãi Ôm lại dữ dội, đêm ngày không ngớt sóng cuộn. Có lẽ tên gọi xuất phát từ hai dãy núi đồi nhô ra ôm gần trọn bãi biển hình vòng cung, bãi Ôm có cảnh vật vừa mang vẻ kỳ vĩ vừa không kém nét nên thơ. Ngay mép nước đã là một bãi đá ngầm đầy đá lớn đá nhỏ, có cả hòn đá nhô cao lên đón sóng. Những con sóng không bao giờ dứt càng lôi kéo những ai mê tắm biển với cảm giác mạnh.

Vượt qua bãi đá ngầm, mực nước xấp xỉ đầu gối chỉ dâng lên tới chừng ngang thắt lưng. Tại đây, du khách còn có được trải nghiệm ngắm san hô hoàn toàn mới lạ. San hô đẹp và khá đặc biệt vì ở sát bờ, không cần đi ghe tàu vẫn có thể ngắm thoải mái. Đa phần là san hô tảng nằm trên đá thường được gọi là hoa san hô, đụn san hô, có cái chừng gang tay, có cái to đến vài gang. Không chỉ vậy, ở bãi Ôm tương truyền còn có một tảng đá lưu dấu chân của Nguyễn Ánh năm xưa, đây là một điều thú vị mà du khách cũng nên tìm hiểu khi đến nơi này.

< Đến miền biển và đừng quên các món ngon hải sản.
Dulichgo
Đêm xuống, bạn có thể dựng lều ngủ lại trên bãi biển. Nằm ngắm tinh tú tỏa sáng trên bức màn đen, nghe sóng vỗ miên man bất tận ngoài xa hẳn là một kỉ niệm khó quên. Và bình minh rạng ngời sẽ dát bạc mặt biển, soi đường cho những chiếc thuyền vào bờ, vẽ nên một khung cảnh thật yên bình, thơ mộng.

Nơi này không chỉ có cảnh đẹp mà con người cũng đẹp với tấm lòng hiếu khách. Làng chài nhỏ bé nằm nép mình hiền hòa ven biển là nơi du khách cảm nhận được sự chân chất thật thà của những người ngư dân bám biển mưu sinh. Họ sẵn sàng mời bạn bữa cơm đạm bạc nhưng đong đầy chân tình. Quan sát cuộc sống hàng ngày diễn ra ở đây sẽ mang đến cho chuyến đi thêm nhiều điều thú vị.

Bộ đôi bãi Rạng - bãi Ôm như kho báu tự nhiên của Phú Yên. Sau hành trình khám phá đó, bạn sẽ có những bức ảnh độc đáo, những dấu ấn đẹp đẽ để thêm yêu mảnh đất duyên hải miền Trung này.

Vị trí Bãi Rạng - Bãi Ôm

Theo Vĩnh Hy (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

Những điểm du lịch mùa thu

Khoảnh khắc mùa thu đẹp đang hiện diện ở khắp mọi nơi trên dải đất chữ S. Những điểm du lịch dưới đây sẽ là gợi ý lý tưởng nếu bạn vẫn đang phân vân chưa biết đi đâu vào tháng 10.

+ Du lịch Hà Giang ngắm hoa tam giác mạch

Vào giữa tháng 10 hàng năm hoa tam giác mạch phủ hồng đất trời Hà Giang, đây cũng là mùa hoa nở rộ nhất thu hút du khách. Hoa tam giác mạch ở Hà Giang tập trung nhiều ở Cung Đồng Văn – Mèo Vạc, cung Xí Mần – Hoàng Phu Sì.

Khi đến Hà Giang vào tháng 10, khách du lịch còn thấy được một “thiên đường hoa tam giác mạch” hiện hữu nơi đây là có thật.

Tới đây, bạn không chỉ được chiêm ngưỡng những cánh đồng hoa tam giác mạch tuyệt đẹp mà còn có thể chụp ảnh để lưu giữ những kỷ niệm cho chuyến đi. Hoa tam giác mạch còn là thực phẩm chính của người dân đồng bào nơi đây, bạn có thể thưởng thức bánh tam giác mạch hoặc rượu có hương vị đặc trưng.
Dulichgo
Ngoài ra, du lịch Hà Giang vào thời điểm này bạn còn được đắm chìm bởi vẻ đẹp hùng vĩ của những dãy ruộng bậc thang chín vàng. Khám phá những điểm đến nổi tiếng khác như: Phố cổ Đồng Văn, cao nguyên đá Đồng Văn, thung lũng Sủng Là, núi đôi cô Tiên…Đây là những điểm du lịch lý tưởng ở Hà Giang.

+ Sắc vàng Dã Quỳ phủ kín Đà Lạt

Tháng 10, nếu đến Hà Giang du khách có thể ngắm nhìn một mùa hoa tam giác mạch nở rộ, còn với Đà Lạt sắc vàng của hoa dã quỳ lại tràn ngập thành phố hoa này. Bắt đầu tháng 10, Đà Lạt được thay bằng một sắc áo mới với hoa dã quỳ nở vàng rực những cung đường. Dã quỳ thường mọc hoang thành những bụi lớn ven sườn đồi hay xen kẽ ở những mảnh vườn, điểm tô chấm vàng tươi tắn giữa sắc xanh của rau, cỏ.
Dulichgo
Phương tiện ngắn hoa dã quỳ thuận lợi nhất là xe máy, chạy xe trên cung đường Trại Mát – Cầu Đất cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 20km là lựa chọn thú vị để trải nghiệm cảm giác đường đèo quanh co, chiêm ngưỡng những ruộng bậc thang và hàng rào dã quỳ ven lưng đồi vươn cao đón nắng. Vì thế, tháng 10 mùa hoa dã quỳ luôn được các phượt thủ mong chờ.

+ Du lịch miền Tây mùa nước nổi

Khi cái nắng gay gắt của mùa hạ không còn thiêu đốt cũng là lúc miền Tây Nam Bộ vào mùa nước nổi với địa điểm đặc trưng là rừng chàm Trà Sư tiêu biểu cho phong vật vùng tứ giác Long Xuyên và vườn quốc gia Tràm Chim ở Đồng Tháp.

Trà Sư mùa nước nổi ngập sâu trong nước tạo nên cảnh quan vô cùng kỳ thú. Đến đây, du khách như lạc vào một thế giới thiên nhiên xanh mát mang lại cảm giác thanh bình, yên ả với những rừng chàm xanh lay động nhẹ nhàng, uyển chuyển. Mùa nước nổi, những con đường nước trong rừng Trà Sư với tiếng mái chèo, tiếng cá quẩy, tiếng chim líu lo làm khuấy động khu vườn yên tĩnh bên những vườn tràm che mát.

Cũng vào mùa này, vườn quốc gia Tràm Chim trở thành một ốc đảo giữa trời nước mênh mông. Trên các cánh đồng, hàng ngàn cánh cò trắng điểm xuyết trên nền trời xanh mát tạo cảm giác ấn tượng, bước lên chòi canh, phóng tầm mắt ra xa, khách như thu vào tầm mắt cả một bức tranh thiên nhiên mát dịu. Không những vậy, du khách còn có những trải nghiệm đầy lý thú khi khám phá du lịch đồng sen Tháp Mười với phong cảnh hoang sơ của đồng xanh bát ngát.Dulichgo

+ Mê mẩn với dòng nước nở hoa trên suối Yến

Tháng 3 có hoa gạo, hoa đỗ quyên nở đỏ rực, tháng 10 có hoa súng tím hồng xòe bung trên dòng sông sương khói.

Phong cảnh mùa thu ở Suối Yến trong những ngày tháng 10 tuyệt đẹp với hoa súng nở, cô lái đò đẩy mái chèo lững lờ trên dòng nước, trời buổi chiều khói sương.
Dulichgo
Nằm cách Hà Nội 60km, suối Yến chùa Hương vẫn giữ được cho mình cái màu xanh lục long lanh nhìn thấy đáy, cảnh vật hoang sơ và đẹp ngây người. Tháng 10 là thời gian mà hoa nở nhiều nhất, cũng thu hút rất nhiều người yêu vẻ đẹp thiên nhiên về đây ngắm cảnh, chụp ảnh và để lại những lưu luyến không thôi khi trở về.

Theo P.V (Đời sống pháp luật)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Giải mã bùa ngải Bahnar

Nhắc đến bùa ngải Bahnar là nhắc đến những thuật thư ếm rùng rợn, cùng đó là các loại ngải ma ngải quỷ khiến người ta khi “mắc” phải thì lời nói trở nên độc địa, truyền bệnh tật gây đau đớn cho cộng đồng...

< Đường vào làng Kon Jơ Dri.

Bước chân vào thế giới bùa ngải của tộc người sống ven dòng Đắk Bla mà theo tiếng thổ ngữ có nghĩa “dòng sông ăn thịt người” này, chúng tôi ghi nhận nhiều sự lạ, đặc biệt là ánh mắt thất thần, lời kể vẫn còn ám ảnh sự sợ hãi của những người già Bahnar nơi núi cao rừng thẳm!

1. Nơi chúng tôi đến là địa phận xã Đắk-rơ-wa, cách trung tâm thành phố Kon Tum khoảng 10km. Nơi đây, có các ngôi làng cổ xưa là nơi cư trú lâu đời của tộc người Bahnar như làng  Kon Jơ Dri, Kon K’tu... Sau bao biến chuyển của thời cuộc, những ngôi làng cổ ở đây vẫn giữ được những dáng xưa trăm năm, thể hiện qua những ngôi nhà dài với mái cong hình lưỡi rìu và những chuyện thư ếm trăm năm huyền hoặc!
Dulichgo
“Thế giới tâm linh của người Bahnar bí ẩn và kỳ lạ lắm. Người Bahnar cổ xưa nắm giữ nhiều thứ ngải huyền bí như tơbơm, gơm hay deng... Nếu như tơbơm là thứ ngải được người ta thư ếm vào cây cối hay thú vật thì gơm là loại bùa ngải tai quái. Những người Bahnar cao tuổi tin ai đó một khi nắm giữ tà thuật gơm thì lời khen của người đó sẽ khiến người khác gặp tai ương khủng khiếp” -  lương y Thanh  Bình, 62 tuổi, hiện sống tại quận 12, TP HCM, người từng nhiều năm luồn rừng nghiên cứu các loại thảo dược trên đất Kon Tum tiết lộ.

Theo lương y Bình, ngải tơbơm có hình dáng của một loại dây leo, được phân thành nhiều loại, mỗi loại có “công năng” truyền bệnh khác nhau. Ví như tơbơm ken với dáng hình là loại dây leo quăn queo truyền bệnh đau nhức gân cốt cho những ai chẳng may đụng phải. Ngải tơbơm cơdreng có lá uôm sát đất gây chứng bệnh khòm lưng: “Ngoài ra còn có ngải tơbơm sô với nhiều đoạn u nần truyền bệnh u mụt. Ngải tơbơm tơnang với nhiều lỗ thủng tiết ra thứ nhựa có màu đỏ quạch như máu người gây bệnh chảy máu cam... Ghê gớm nhất là ngải tơbơm tơpu h’môch gây chứng bệnh phù mình, sưng lá lách với ai chẳng may đụng phải”(?).

Tại làng Kon Jơ Dri, khi được hỏi thăm về những loại ngải tơbơm kể trên, ông Y Che, ngoài 60 tuổi, xác nhận từ nhỏ đã nghe những người già vào những đêm lạnh bên bếp lửa nói về cơn ác mộng quanh những loại cây cối truyền bệnh cho người. Ông Che cũng tiết lộ, ngải gơm mà lương y Bình nhắc đến được người bản địa gọi đầy đủ là pưigang gơm, là thứ cây ngải quái ác, khiến người có nó có năng lực độc địa, khen ai là người đó gặp tai ương thảm khốc.

“Người có gơm khen mình giàu có thì mình làm ăn sa sút, nghèo khổ nhanh thôi. Người có gơm khen mình khỏe mạnh sớm muộn gì mình cũng đau yếu. Người gơm khen cây cối, thú nuôi thì nó cũng bị héo bệnh, đau yếu như người. Sợ lắm!” - ông Che, dè dặt trò chuyện.

Loại ngải tơbơm có năng lực truyền bệnh cho người khác mà lương y Bình đề cập đến, và người có gơm khen ai thì người ấy gặp tai ương ở người Bahnar tương tự thuật bùa ngải của người M’nông sống trên địa bàn tỉnh Đắk Lắk mà người viết có dịp tiếp cận. Hơn 1 năm trước, khi được hỏi thăm  về những người có “ngải ma”, cụ bà H’rung sống ven hồ Lắk (huyện Lắk) tiết lộ, ai bị người có “ngải ma” hại bằng việc thư ếm thì đang làm ăn khấm khá bỗng sa sút nghèo nàn, rồi đổ bệnh với bụng phình to, ăn không được, ngủ không được, không ai chữa trị được và sau cùng thì chết trong đau đớn.
Dulichgo
2. Trong tâm khảm Bahnar, so với ngải tơbơm và ngải gơm, Deng - một loại bùa ngải có quyền năng ghê rợn và đáng sợ hơn cả. Người ta tin, người có Deng là có năng lực huyền bí, có thể bắn những vật vô hình vào bất kỳ ai, khiến người đó đang khỏe mạnh bỗng dưng chịu cảnh đau đớn không rõ nguyên do rồi chết trong thê thảm.

Để phân biệt người bình thường và người có Deng, dân làng Bahnar trông cậy vào tơm pơlei (trưởng làng - PV). Ông này có một loại ngải là lang krai, khi ông trộn ngải này làm mồi hút thuốc rồi phà khói vào những người bị nghi là có Deng, nếu người nào không hề hấn gì thì là người bình thường: “Ông tơm pơlei hà hơi vào người nào mà người đó chảy máu mũi miệng, đó là người có Deng. Để tránh bị người có Deng làm hại, làng đuổi người đó đi, rồi buộc vào cổ tay vỏ cây tơnung để Deng không bắn vật vô hình hại mình được”.

< Thầy bùa Hoàng Văn Thục.

Sợ người có Deng một, người Bahnar xưa sợ người được gọi là tai bơlai đến mười. Theo giải thích của người bản xứ, hiểu theo nghĩa Việt, tai bơlai chính là ma lai. Đây là một dạng quỷ ma đội lốt người, đêm  khuya chúng rút đầu ra khỏi thân xác lén lút tìm ăn nội tạng của người xấu số, khiến người đó về sau bị thổ huyết mà chết.

Trò chuyện với những người già Bahnar sống bên dòng sông ăn thịt người Đắk Bla, mới biết từ ngàn xưa, tổ tiên họ truyền miệng qua bao đời truyền thuyết về ma lai khá rùng rợn. Chuyện kể rằng có 2 vợ chồng nọ sinh được nhiều đứa con, nhưng không hiểu sao những đứa trẻ lần lượt đau bệnh, chết dần mòn. Nghi kẻ tôi tớ trong nhà là tai bơlai, hai vợ chồng đã giết kẻ ấy, lấy gan tế thần cầu mong cho đứa con cuối cùng đuợc sống, nhưng đứa trẻ cũng chết. Sau bận tế thần ấy, vì quen mùi gan người nên vợ chồng nọ cứ đi ăn gan ruột người làng, và những người bị hại ấy sau đó cũng trở thành ma lai đi hại người khác(!?).
Dulichgo
Đâu riêng gì người Bahnar, người Mạ sống ở xã Tà Lài (huyện Vĩnh Cữu, tỉnh Đồng Nai) cũng sợ ma lai đến kinh khiếp. Năm 2013, tại nhà văn hóa xã Tà Lài, khi trò chuyện với bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết - Chủ nhiệm nhà văn hóa Tà Lào (nay là Trưởng ban VH-TT xã Tà lài) và ông K’Yếu (nguyên cán bộ nhà văn hóa), chúng tôi đuợc nghe chính từ ông này nhiều chuyện về ma lai rùng rợn. Ông  K’Yếu bật mí rằng nhiều người già ở làng tin ma lai là thứ ác ma có thật, được gọi là Chạ, có năng lực bắn vật vô hình hại chết người ta...?

< Cụ bà Y Meo.

Trở lại những thuật bùa ngải huyền hoặc của người Bahnar. Trong quá trình tìm hiểu, chúng tôi được những người già bản xứ tiết lộ một dạng bùa ngải khác đó là những kẻ dùng tà thuật để cầu khấn những hung thần bắt hồn ai đó mà mình thù ghét. Ghê sợ hơn, có kẻ còn dùng tà thuật, hại người bằng cách dùng phép yểm hồn: “Muốn yểm hồn người mình thù ghét, kẻ có ngải lấy tóc ở phần xoáy tóc người mình muốn hại, cho vào hòm nhỏ, đem chôn rồi đọc lời khấn. Ai bị như vậy sớm muộn gì cũng chết”(?).

Đó là câu chuyện của cụ bà Y Meo, bà đỡ của các sản phụ làng (làng Kon K’tu). Nay ở tuổi 90 tuổi, cụ Y Meo được xem là bơjâu (phù thủy - PV) cuối cùng ở làng này. Theo giải thích của cụ, trong thân xác của người Bahnar có nhiều linh hồn, có hồn chính, hồn phụ và hồn chính cư ngụ ở chỗ xoáy tóc. Khi bị kẻ có ngải dùng tà thuật bắt hồn chính đem giam cầm, người bị hại khó thoát khỏi bi kịch tàn khốc: Cái chết(?).

3. Thuở hồng hoang ngu muội, khi trong gia đình hoặc trong làng có ai đó bị đau bệnh, bao giờ người ta cũng tìm cách xác định người đó bị tai bơlai (ma lai) bắt hồn, hay bị người có Deng hãm hại, hoặc bị đầu độc bởi người có ngải gơm... Xác định rõ nguyên nhân gây bệnh rồi, tùy tình trạng sức khỏe của người bị đau bệnh mà bơjâu (thầy phù thủy - PV) thực hiện nghi thức trừ tà giải hạn thích hợp.

Nhân thể, xin đuợc nói rõ hơn về các phù thủy mà người Bahnar gọi là bơjâu. Gọi là phù thủy nhưng phần lớn các bơjâu không hại người, mà trái lại, tùy vào thiên chức của mình mà cứu người. Như cụ Y Meo là phù thủy chuyên giúp đỡ các sản phụ vượt cạn mà không đòi hỏi bất kỳ thù lao nào. Cụ bà Y Meo nhẩm tính các dạng bơjâu của tộc người mình: Có Bơjâu soi đèn (phù thủy soi đèn), bơjâu hơda (phù thủy đo gang), bơ-jâu plaih (phù thủy đo sải)... Người Bahnar tin, các thầy phù thủy này được thần thánh ứng vào mình, ban cho năng lực đặc biệt để giúp người đau bệnh.

Cụ bà Y Meo lời rằng, để cứu chữa cho người bị yểm hồn, đặng giải phóng hồn về với xác, bơjâu sẽ đem lễ vật là rượu và trứng gà đặt để cạnh một mả ma mới (mộ chôn người mới chết), tay cầm lưỡi mác, miệng quát to với đại ý rằng cho ma ăn trứng uống rượu rồi, giờ phải trả lại hồn cho xác, không nhà ma ở sẽ bị đánh phá: “Chữa bệnh cho người bị Deng hại bằng cách bắn vật vô hình gây đau bệnh, thầy phù thủy đặt miệng vào chỗ đau hút mạnh... “Nếu bơjâu hút ra những vật như lông, tóc, xương cá... là những vật mà người có Deng thư ếm người bị hại thì người đó hết bệnh” - cụ bà Y K’lai, ngoài 80 tuổi, tin tưởng.
Dulichgo
“Chữa cho người bị đau bệnh do ngải tơbơm, phù thủy chặt một miếng cây được xác định là cây ngải người bệnh lỡ va chạm rồi cà lên chỗ đau. Vừa cà, phù thủy vừa đọc lời khấn chỉ mình mới hiểu” - những người già Bahnar, giải thích.

< Chuyện bùa ngải giờ đây chỉ còn là bóng hình thời quá vãng ở các buôn làng Bahnar.

Tùy tình trạng và nguyên nhân gây bệnh được các phù thủy xác định mà quá trình làm phép thuật giải trừ của các phù thủy có khác, nhưng điểm chung là khi làng có người bị đau bệnh, bao giờ dân làng cũng thực hiện lệnh giới nghiêm, cho đóng cửa làng, trước cửa làng cắm cành lá - thông điệp báo cho mọi người, nhất là người ở làng khác biết ở làng mình có người bị thư ếm kiêng cữ không vào được. Cụ bà Y Meo còn cho biết, có khi để trừ tà ma, dân làng còn làm các bù nhìn hung dữ để trước cổng làng để dù họa các hung thần... “Nếu bơjâu làm phép rồi mà người bệnh không hết bệnh, có khi phải đốt bỏ làng đi nơi khác” - cụ Y Meo, tiết lộ.

Tìm đến xứ sở của người Bahnar để vén bức màn bí ẩn về bùa ngải của tộc người này, mới biết qua bao dâu bể, những chuyện bắt hồn, yểm hồn, thư ếm như trên giờ đây chỉ còn trong tâm khảm của người già. Lớp trẻ Bahnar bây giờ xem đó là sản phẩm của một thời mông muội nên chẳng sợ gì. Cụ Y Meo nói, bây giờ, khi đau bệnh, người Bahnar chẳng còn ai tin bị thư ếm nữa, nên chẳng ai phó thác số phận, sinh mạng của mình hay người thân cho các bơjâu mà đã biết vào trạm xá, bệnh viện. Thế nên, như đã nói, chuyện bùa ngải, thư ếm nay chỉ còn là bóng hình của một thời quá vãng mà thôi.

Theo Nguyễn Thành Dũng (An Ninh Thế Giới)
Du lịch, GO!

Thăm San Sả Hồ - "lãnh địa" của su su

(TTO) - Cách trung tâm thị trấn Sa Pa khoảng 12km, xã San Sả Hồ được nhiều người ví von là “lãnh địa” của su su. Dọc đường vào du lịch khu Thác Bạc, những "núi" su su bạt ngàn khiến du khách không khỏi ngỡ ngàng.

< Những giàn su su ở Sa Pa như những tấm thảm xanh khổng lồ.

Su su là giống rau quả được trồng ở nhiều nơi nhưng hiếm có nơi nào su su xanh tốt và được trồng nhiều như ở Sa Pa, Lào Cai. Được thiên nhiên ưu ái, khí hậu quanh năm mát mẻ nên su su cũng quanh năm sinh trưởng tốt ở vùng đất này.

< Đồi su su nhìn mát mắt, người dân dùng dây sắt để tạo những giàn su su khổng lồ.

Người dân bản địa ở San Sả Hồ trồng su su ở sườn núi và bắc giàn theo địa hình của núi. Để giàn chắc chắn, người dân thường dùng dây sắt đan thành lưới, bắt vào những cột ximăng làm trụ đỡ.

< Su su được người dân trồng cả dưới những thung lũng.
Dulichgo
Vì thế, bước chân đến "lãnh địa" của su su, du khách sẽ được chiêm ngưỡng những giàn su su bạt ngàn chạy lên đến tận đỉnh núi. Nhìn từ xa hay từ trên cao xuống những thung lũng, các giàn su su tựa như những tấm thảm xanh khổng lồ. Có khi cả trái núi là một giàn su su lớn.

< Du khách vào vườn tự tay hái những quả su su mình chọn.

Đặc biệt, người ta có thể lưu những gốc su su to từ năm này qua năm khác để tạo giàn vào vụ sau.

Su su rất sai quả, hầu như nách nào cũng có quả. Du khách đến thăm vườn, thú nhất là được ẩn mình dưới giàn su su, đeo gùi sau lưng rồi tự tay hái quả. Thích thì chọn luôn những quả mình hái đem cân ký mang về làm quà cho người thân, bạn bè.

< Quả su su được đóng thành từng túi chờ xe đến nhập với khối lượng lớn.
Dulichgo
Những chủ vườn su su ở đây ngày ngày đeo gùi đi lên giàn hái su su rồi tập kết dưới chân núi và chở su su về bằng xe máy. Quả và ngọn su su hái về để sẵn ở ven đường rồi có xe đến nhập.

< Người dân dùng xe máy thồ su su về sau mỗi ngày thu hái.

Một giàn su su lớn ở San Sả Hồ hằng năm thu hoạch được vài tấn quả. Giá mỗi ký su bán lẻ chỉ khoảng 5.000 đồng. Tại các phiên chợ, su su được những sơn nữ người Mông, Dao, Giáy gùi xuống bán.

< Những sơn nữ bản địa ngày ngày gùi su su quả xuống bán tại chợ phiên.

Su su Sa Pa là sản phẩm rau quả sạch và được thị trường gần xa ưa chuộng. Đây cũng là nơi cung cấp su su giống lớn của khu vực miền Bắc. Vì thế, trong hành trình đến Sa Pa, du khách sẽ được thưởng thức su su như một đặc sản của vùng đất này.

< Đọt su su mới thu hoạch được bà con bày bán ven đường.
Dulichgo
Su su có thể chế biến thành các món ăn như su su luộc chấm muối vừng, su su xào, su su làm nộm, nấu canh. Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là món su su luộc chấm muối vừng và đọt su su xào tỏi.

< Su su luộc chấm muối vừng.

Su su Sa Pa ăn ngọt, mềm. Miếng su su luộc vừa chín tới còn giữ nguyên màu xanh tươi rói, ăn giòn và còn nguyên vị ngọt và thơm mùi núi rừng quyện với chút muối vừng thơm và bùi, ăn hoài không biết chán.

< Ngọn su su xào tỏi, "đặc sản" của Sa Pa.

Đặc biệt, ngọn su su xào là món ăn được ưa chuộng trong các hàng quán ở Sa Pa. Những ngọn rau non, xanh mướt mới nhìn thôi đã thấy thèm. Chỉ đơn giản món ngọn su su xào tỏi nhưng khi ăn cũng cảm nhận được vị ngon, ngọt đặc trưng hiếm đâu sánh bằng.

Theo Nguyễn Thế Lượng (Dulich.Tuoitre)
Du lịch, GO!

Ngon ngọt su su Ô Quý Hồ

Đại tiệc xứ Ê Đê

(TPO - Người Ê Đê sống đơn giản, không cầu kỳ nhưng trong ẩm thực họ biết sáng tạo từ các món ăn rất đỗi bình thường. Đặc biệt trong lễ về nhà mới, gia chủ đãi khách những món ăn mang đậm chất núi rừng khiến những người ở phương xa dùng một lần mà nhớ mãi.

< Căn nhà mới của Mí Luân.

Khi màn đêm vùng đại ngàn còn phủ đầy hơi sương, núi rừng còn chìm trong giấc ngủ, sự hoang vu của vùng đại ngàn bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng cười nói rổn rảng của những dân bản địa. Hôm nay họ đến nhà Mí Luân (46 tuổi) ở buôn Choa A, xã Yang Reh, huyện Krông Bông, Đắk Lắk để chuẩn bị đâm lợn, làm lễ mời thần linh.

Lễ bôi máu

Trong bóng đêm trải dài, thi thoảng những cơn gió lướt qua khiến những đốm sáng phát ra từ bếp lửa phụt lên bừng sáng. Từng hơi thuốc chuyền tay nhau, làn khói mù mịt, tiếng cười nói làm huyên náo một góc rừng. Những người đàn ông trong buôn khiêng một con lợn đang bị buộc bốn chân ra trước sân nhà Mí Luân để chuẩn bị xẻ thịt, làm lễ đón nhà mới. A San (45 tuổi) bảo rằng, đây là tục lệ theo truyền thống lâu đời của người Ê Đê. Họ quan niệm rằng thần linh cư ngụ khắp núi rừng, mỗi khi trong buôn có ai đó về nhà mới thì phải mổ heo, làm tiệc để đãi đấng tối cao no say, để họ về ban cho mưa thuận gió hòa, không ốm đau bệnh tật…

< Chế biến món tiết bóp.
Dulichgo
Bình minh ló dạng, cũng là lúc những người đàn ông trong buôn xẻ thịt xong con lợn rừng, lúc này A Sát (46 tuổi) bưng bát tiết lợn vào nhà cho thầy cúng Ma Nét làm phép khấn vái tứ phương mời thần linh về nhận lộc, chứng giám nhà mới cho gia chủ. Cũng theo A Sát, phong tục này có từ thuở khai thiên lập địa, tổ tiên người Ê Đê cho rằng bếp lửa mang quyền linh của đấng siêu nhiên. Nó làm cho ngày về nhà bừng sáng, nhưng không đơn thuần chỉ dùng để nấu nướng như người miền xuôi mà còn dùng để xua đuổi tà khí, âm chướng ở nơi rừng thiêng nước độc này.
Dulichgo
Trong lúc những người có mặt trong ngôi nhà mới im lặng, thầy cúng Ma Nết vừa lẩm nhẩm đọc thầm trong miệng vừa cầm nhánh lá còn ướt đẫm sương làm phép bằng cách nhúng vào bát tiết rồi quét khắp căn nhà. Khi đã khấn vái thần linh, số tiết còn lại được đổ vào ngọn lửa nhằm cầu cho gia chủ tránh hỏa hoạn sau này. Lễ cúng vừa dứt, hàng chục người có mặt òa lên cười nói rổn rả, ùa đến ngồi quanh các ché rượu đã đặt sẵn trong nhà. Chủ nhà cầm cần lồ ô uống vài hớp trước, rồi mời thầy cúng, người trong buôn cùng những vị khách phương xa nhập tiệc.

Độc đáo món tiết bóp

Mặt trời dần nhô. Sương tan. Những tia sáng ban mai xuyên qua các khe hở của bức tường làm bằng gỗ kéo dài thành một vệt sáng chiếu vào mặt, báo hiệu ngày mới bắt đầu. Từ con đường đất đỏ dài ngoằng như đang chẻ đôi quả đồi trước mặt, những chàng trai cô gái trẻ đến sau, bước nhanh về hướng nhà Mí Luân để dự tiệc.

Má hây hây hồng tuổi trăng tròn, cô thôn nữ H’oan cười bẽn lẽn: “Hai người (ba, mẹ - PV) đi rẫy, không qua. Mình mang gà, rau qua góp vui”. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, lặng ngắm những thiếu nữ miền sơn cước khoác trên mình bộ quần áo truyền thống sặc sỡ, trên lưng gùi những ghè rượu cần thơm lựng hương lúa rẫy, lúa rừng, ai không khỏi ngất ngây?
Dulichgo
Như một thói quen, vừa buông gùi đưa quà cho gia chủ, mấy cô gái nhanh chân hướng về khu nhà bếp. Việc nấu nướng đang chờ họ. Còn những người đàn ông nhóm lửa ở ngoài sân để thui, mổ lợn. Sau đó, những thứ rau rừng xanh mơn mởn cùng những loại gia vị đặc trưng núi rừng được vào bụng lợn, pha trộn với máu tươi còn nóng ấm. Người ta dùng dao to bản lạng mỏng từng miếng thịt ở hai bên đùi con vật rồi cho tất cả vào trong bụng nó, khuấy đều. Số thịt còn lại một phần dùng que lồ ô vót nhọn xiên qua để nướng, phần còn lại cho vào chiếc nồi đồng to tướng nấu nhừ…
Dulichgo
Thoạt đầu, những vị khách không mời mà tới khựng lại khi được gợi ý dùng món tiết bóp này. Thế nhưng, không nỡ từ chối lời mời đầy nhiệt huyết của gia chủ, đành “bấm bụng” thử. Thế nhưng, mọi người hết sức ngạc nhiên với vị thơm lựng của miếng thịt heo rừng còn bay mùi khói, cùng vị cay cay, nồng nồng, ngon ngọt tuyệt vời rất khó tả.

< Chia vui cùng gia chủ.

Thấy khách phương xa hứng thú nhưng còn nghi ngại, A Mun (19 tuổi) cười nói: “Món này không sống đâu mà sợ. Lúc thui trên lửa, con heo chín rồi, chín từ trong ra ngoài, ăn ngon, ăn bổ lắm, không bệnh gì đâu”. Cả ngày hôm đó, cùng với món tiết bóp, chúng tôi còn được gia chủ khoản đãi nhiều món ăn ngon mang đậm nét văn hóa vùng cao. Món lá bép (hay còn gọi là lá nhíp, loại lá rừng nhiều dưỡng chất mà tê giác rất thích) được nấu bằng ống lồ ô, đọt mây rừng, trứng kiến nướng muối ớt…

Giữa tiết trời chớm lạnh, bên ché rượu cần, giữa triền núi ngào ngạt hương thơm thịt heo nướng, chúng tôi cùng những vị khách đi phượt ngẫm về những món ăn vùng đồng bằng. Tuấn, 29 tuổi, người Sài Gòn bảo: “Thoạt đầu nhìn món tiết bóp thấy hơi chợn. Nhưng ăn rồi, thấy ngon và rất là vệ sinh. Mình lâu nay cứ hay chê bai này nọ chứ kỳ thực trong nhiều trường hợp người đồng bằng ăn uống mới kinh dị, thậm chí là tàn ác”.

Những suy nghĩ của Tuấn gợi chúng tôi nhớ những lần chứng kiến nhiều dân thị thành mê mải với những đĩa tiết canh heo, vịt…, thậm chí uống máu các loài mãng xà. Có người còn ăn cả bào thai, ăn óc của các loài thú hoang như gấu, khỉ... Để có được bào thai những con vật ấy mà dân chơi gọi là “hà nàm”, người ta đã làm chuyện vô cùng tàn ác, mổ bụng con mẹ lúc còn bụng mang dạ chửa.

Thời gian dần tối. Lúc này khách và chủ nhà thả mình bên các ghè rượu cần cười nói rôm rả. Họ trao đổi với nhau về mọi điều, về kinh nghiệm sống và chuyện thu hoạch mùa rẫy đã qua.
Dulichgo
Cuộc vui kéo dài đến lúc ánh chiều tà, khách và chủ nhà không còn khoảng cách e ngại như lúc mới gặp, họ kể cho nhau nghe nhiều mẩu chuyện về kinh nghiệm sống của từng miền đã qua. Tiệc tàn cũng là lúc mặt trời xuống núi, ánh chiều vàng lan khắp đỉnh đồi. Đến lúc giã từ, Mí Luân chạy xuống bếp cầm que lồ ô xâu những miếng thịt lợn dúi vào tay chúng tôi như một sự mến khách vốn dĩ đã thành nếp sống của những người dân thân thiện nơi đây.

Chia tay những người buôn Choa A với nỗi niềm khó tả, người về với tâm trạng luyến lưu. Đây không những là vùng đất của những món ăn kỳ lạ, tập tục ly kì mà còn có ở đó những nụ cười, đôi má ửng hồng của các thiếu nữ thôn bản, những ché rượu bên câu chuyện đời đẹp như bức tranh chốn đại ngàn.

Theo Đình Đình (Báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!